Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 038 - HNMH Có những mối duyên đã lỡ, nhưng tình cảm và ký ức về nó sẽ ở lại, trở thành nỗi vấn vương đẹp đẽ suốt đời.
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 037 - Thương Có những cảm xúc không thể gọi thành tên, đôi khi chỉ là vì một ánh mắt đi ngang, một lần thương ai trong lặng lẽ...
Tặng Thanh Hằng Giữa trời xanh thẳm nắng vàng Có nàng duyên dáng – Thanh Hằng thướt tha Mắt cười đượm ánh kiêu xa Lời như suối mát ngân nga dịu dàng Bước đi gió cũng ngỡ ngàng Hương thơm vương vấn mênh mang đất trời Dẫu ngày giông bão tơi bời Tên em
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 036 - Nhất Thuấn Xuân Thì Xuân về... chẳng rực rỡ sắc hương, chỉ là bị ánh mắt của ai đó làm dậy sóng gió trong tim.
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 035 - Duyên Lỡ 4 Có những lời hứa tưởng như mãi mãi, nhưng rồi cũng phai nhòa theo năm tháng. Duyên dẫu lỡ làng, lòng vẫn hoài vương vấn, chỉ biết giữ lại chút men tình buồn, để không quên một thuở đã từng thương...
Tặng Triều Tiên Bóng Tiên hòa với bóng đêm Lung linh mờ ảo bên thềm giữa khuya. Gió lay tà áo đầm đìa Nhẹ ngân câu hát vọng về ngàn xưa. Trăng soi lối cũ sương thưa Bâng khuâng một thoáng hương đưa ngỡ ngàng. Tiên về trong giấc mộng vàng Hư hư
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 034 - Duyên Lỡ 3 Duyên không trọn, tình không vẹn, chỉ còn lại những tháng ngày hoài niệm. Giữa đêm sương và gió lộng, bóng trăng mờ soi lòng người cô lẻ, ôm trọn một nỗi nhớ chẳng thể nguôi…
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 033 - Nhớ Tình yêu đôi khi chỉ là một chiều lặng lẽ, như trăng côi giữa trời, soi sáng mà chẳng được hồi đáp. Dẫu xuân có qua, lòng vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 032 - Xuân Mộng Xuân đến rồi lại đi, để lại dư âm của những mộng ước chưa thành. Hoa dù thắm một thời, cũng chẳng níu được bóng người khuất xa...