Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 035 - Duyên Lỡ 4 Có những lời hứa tưởng như mãi mãi, nhưng rồi cũng phai nhòa theo năm tháng. Duyên dẫu lỡ làng, lòng vẫn hoài vương vấn, chỉ biết giữ lại chút men tình buồn, để không quên một thuở đã từng thương...
Tặng Triều Tiên Bóng Tiên hòa với bóng đêm Lung linh mờ ảo bên thềm giữa khuya. Gió lay tà áo đầm đìa Nhẹ ngân câu hát vọng về ngàn xưa. Trăng soi lối cũ sương thưa Bâng khuâng một thoáng hương đưa ngỡ ngàng. Tiên về trong giấc mộng vàng Hư hư
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 034 - Duyên Lỡ 3 Duyên không trọn, tình không vẹn, chỉ còn lại những tháng ngày hoài niệm. Giữa đêm sương và gió lộng, bóng trăng mờ soi lòng người cô lẻ, ôm trọn một nỗi nhớ chẳng thể nguôi…
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 033 - Nhớ Tình yêu đôi khi chỉ là một chiều lặng lẽ, như trăng côi giữa trời, soi sáng mà chẳng được hồi đáp. Dẫu xuân có qua, lòng vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 032 - Xuân Mộng Xuân đến rồi lại đi, để lại dư âm của những mộng ước chưa thành. Hoa dù thắm một thời, cũng chẳng níu được bóng người khuất xa...
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 031 Thời gian có thể phai mờ bao kỷ niệm, nhưng có những nỗi nhớ vẫn mãi vẹn nguyên. Như ánh trăng lặng lẽ trên sông, dù trôi đi nhưng chưa bao giờ tắt.
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 030 Có những ký ức, dù thời gian trôi qua vẫn chẳng thể phai nhòa. Như ánh trăng vương trên làn sương khuya, lặng lẽ nhưng chưa từng mất đi...
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 029 - Lặng Nhìn Nhân Thế Nhân thế xoay vần, có những điều rồi cũng phai theo năm tháng. Nhưng giữa dòng đời biến động, chỉ mong giữ lại chút chân tình, chút bình yên cho những người ta thương…
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 028 - Sau Ánh Hào Quang Đằng sau những vẻ ngoài hào nhoáng, lộng lẫy, có thể là những trái tim đang chịu đựng, những tâm hồn đang khao khát được thấu hiểu và yêu thương.
Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 027 - Duyên Lỡ 2 Có những cuộc gặp gỡ tưởng như định mệnh, nhưng rồi lại chỉ là thoáng qua. Duyên lỡ một lần, lòng vẫn giữ trọn những gì đẹp nhất, dù chẳng thể chung đôi…