Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 043 - Duyên Lỡ 6

Khi không còn cố giữ nữa, thì chuyện cũ tự qua, và lòng cũng không còn đau.

Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 043 - Duyên Lỡ 6
Sớm mai gió thôi không hỏi nữa
Mây vô tâm trôi giữa hư không
Lòng như mặt nước lặng trong
Không còn xao động bởi dòng đã xa

Tên năm cũ rơi ra ngoài nhớ
Chuyện hôm qua khép ngỏ bên thềm
Bước chân dừng giữa không tên
Nghe trong tịch mịch một miền thênh thang

Nếu gặp lại cũng không cần nói
Chỉ mỉm cười như gió qua hiên
Duyên xưa gửi lại vô biên
Ta về an trú giữa miền không duyên