Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 037 - Thương

Có những cảm xúc không thể gọi thành tên, đôi khi chỉ là vì một ánh mắt đi ngang, một lần thương ai trong lặng lẽ...

Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 037 - Thương
Tháng năm chẳng trách ngỡ ngàng
Tiếc chi một thuở vội vàng thương ai?
Dẫu em chẳng hẹn ngày mai
Anh thương... cứ vậy, chẳng phai bao giờ
Mặc em lạnh nhạt hững hờ
Tim này luôn giữ mộng thơ lúc đầu
Biết em chẳng gọi, chẳng cầu
Mà sao lòng mãi khúc sầu tương tư?
Phải chi đời có "giá như"?
Đem tình hư ảo... hóa từ: "em thương"
Rồi tan theo gió ngàn phương
Mình anh ở lại... một phương... vẫn cười...