Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 033 - Nhớ

Tình yêu đôi khi chỉ là một chiều lặng lẽ, như trăng côi giữa trời, soi sáng mà chẳng được hồi đáp. Dẫu xuân có qua, lòng vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.

Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 033 - Nhớ
Anh thương em, dẫu hững hờ
Dẫu em chẳng chút đợi chờ tình anh
Ngày qua lòng cứ mong manh
Nhớ em tựa gió ôm cành lá xanh

Đêm về thao thức chòng chành
Mơ em một thoáng long lanh nụ cười
Trăng côi soi bóng bên trời
Riêng anh hoài vọng đôi lời từ em

Xuân sang rồi lại qua thềm
Tình anh vẫn đợi êm đềm như xưa
Mặc cho ngày tháng nắng mưa
Anh thương em mãi, vẫn chưa nhạt nhòa...