Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 032 - Xuân Mộng
Xuân đến rồi lại đi, để lại dư âm của những mộng ước chưa thành. Hoa dù thắm một thời, cũng chẳng níu được bóng người khuất xa...

Hoa thắm xuân thì khoe sắc xa
Trăng soi gót ngọc bóng nhạt nhòa
Tình vương sợi mỏng như tơ liễu
Gió cuống hương phai mộng vỡ òa
Lữ khách lặng nhìn duyên lỡ bước
Tài hoa đành gửi mộng phôi pha
Đêm tàn nguyệt khuyết sầu nhưng nhớ
Xuân đến xuân đi đượm xót xa