Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 031

Thời gian có thể phai mờ bao kỷ niệm, nhưng có những nỗi nhớ vẫn mãi vẹn nguyên. Như ánh trăng lặng lẽ trên sông, dù trôi đi nhưng chưa bao giờ tắt.

Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 031
Người đi bỏ lại câu thề
Duyên xưa lỡ dở não nề giấc mơ
Mưa khuya rớt giọt hững hờ
Đêm dài quạnh quẻ, ai chờ ai mong?

Trăng nghiêng soi bóng bên sông
Hiu hiu gió lạnh tấc lòng chơi vơi
Nhớ thương phủ kín chân trời
Người xa biền biệt, tim rời rạc đau

Dẫu rằng năm tháng phai màu
Hương yêu vẫn đọng, lệ sầu chưa khô
Lặng thầm dưới ánh trăng mơ
Mượn vần thơ cũ viết chờ người xưa...