Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 025
Có những mối duyên dù đã lỡ, nhưng lòng vẫn chẳng thể nguôi ngoai. Giữa dòng người tấp nập, vẫn có một ánh mắt hoài mong, một nỗi nhớ chưa thể gọi thành tên…

Bước qua lối cũ người đông,
Chỉ mình ta với cõi lòng tái tê.
Biết rằng chẳng thể cận kề,
Nhưng tim vẫn mãi não nề nhớ thương.
Dẫu cho duyên phận đôi đường,
Cớ sao mắt vẫn còn vương bóng người?