Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 022 - Xuân Lạnh
Xuân đến nhưng lòng vẫn vương chút lạnh, bởi không phải lúc nào nắng ấm cũng đủ xua tan những nỗi niềm lặng lẽ trong tim…

Xuân về gió bấc lạnh tê tay,
Mưa bụi giăng mờ lối cỏ may.
Đào thắm e mình không khoe sắc,
Nghe lòng man mác chút heo mây.