Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 046 - Sợ Yêu

Khuya trở lạnh bên hiên quạnh quẽ
Gió vô tình khe khẽ đêm đông
Lòng nghe trống trải mênh mông
Đôi lần tan vỡ khiến lòng sợ yêu

Ai bước đến cũng nhiều do dự
Dạ ưng rồi nhưng cứ lặng thinh
Sợ thêm một mối chân tình
Lại mang thương tích giấu mình về sau

Vẫn ngần ngại niềm đau thuở trước
Đành cô đơn dệt bước canh dài
Lỡ duyên có ghé một mai
Tim xin khép kín... miệt mài riêng thân