Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 035 - Duyên Lỡ 4

Anh lặng lẽ bên trời hoang vắng
Gió vô tình lay nặng câu thơ
Xuân tàn hoa nở xác xơ
Mình anh lạc bước bơ vơ giữa đời

Em đã hứa một thời son sắt
Mộng ban đầu ai cắt còn đâu?
Trăng kia giờ cũng phai màu
Duyên xưa rụng xuống một câu hẹn thề

Ngày ly biệt mưa lê thê đổ
Lá thu vàng nhuốm khổ đường quen
Lỡ làng một mối tơ sen
Thôi đành luyến giữ chút men tình sầu.