Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 029 - Lặng Nhìn Nhân Thế
Nắng xế nghiêng trời bóng lặng trôi,
Lòng thôi mộng ảo chuyện xa xôi.
Bạn cũ xa dần theo gió nổi,
Yêu thương nhạt nhẽo lắng bên đời.
Chỉ mong cha mẹ luôn an lạc,
Chỉ nguyện người thương mãi chẳng rời.
Giữa chốn nhân gian đầy bão tố,
Nắm tay cùng bước, dạ không lơi.