Thơ thẩn vu vơ - HTTLT - 028 - Sau Ánh Hào Quang
Lặng nhìn sóng nước lung linh,
Ráng chiều tắt lịm bóng hình ngày qua.
Son phấn rơi nhẹ phôi pha,
Hương hoa năm cũ nhạt nhòa thời gian.
Bao lần gió cuốn mây tan,
Nụ cười lấp lánh muôn vàn đớn đau.
Sân khấu rực rỡ sắc màu,
Sau màn nhung khép nát nhàu dáng ai.
Đèn khuya le lói tàn phai,
Người đi lặng lẽ, còn ai đợi chờ?
Lời ca xưa rộn ước mơ,
Giờ nghe đứt đoạn, bơ vơ nỗi lòng.
Bạc vàng lắm kẻ xuôi dòng,
Mấy ai ở lại khi không rạng ngời?
Lặng thầm nhặt ánh sao rơi,
Hào quang tắt lịm, rã rời bước chân...