Khi không thấy ánh sáng, hãy tự mình làm ngọn đèn

Có những lúc ta bước đi giữa đời mà không nhìn thấy ánh sáng nào ở phía trước. Không phải vì con đường quá tối, mà vì những ngọn đèn quen thuộc đã tắt: niềm tin cũ không còn, điểm tựa cũ đã rời xa, và những lời hứa từng soi đường nay chỉ còn là ký ức. Trong những khoảnh khắc ấy, chờ đợi ai đó đến thắp sáng giúp mình thường chỉ làm bóng tối kéo dài thêm.

Ánh sáng, thật ra, không phải lúc nào cũng đến từ bên ngoài. Nó có thể bắt đầu từ một ý niệm rất nhỏ: một lần không bỏ cuộc, một quyết định đứng dậy sau vấp ngã, hay đơn giản là lựa chọn không để tâm mình chìm hẳn vào tuyệt vọng. Khi không còn thấy ánh sáng để bước theo, đó chính là lúc ta được gọi mời trở thành ánh sáng cho chính mình.

Tự mình trở thành ánh sáng không có nghĩa là phải rực rỡ hay hoàn hảo. Đôi khi, đó chỉ là một ngọn lửa yếu ớt nhưng bền bỉ, đủ để soi một bước chân tiếp theo. Mỗi lần ta chọn tử tế giữa tổn thương, chọn kiên nhẫn giữa hỗn loạn, hay chọn im lặng để giữ lòng mình an ổn, là mỗi lần ánh sáng ấy được nuôi lớn thêm một chút.

Điều kỳ diệu là khi ta dám thắp sáng cho chính mình, ánh sáng đó thường không dừng lại ở một người. Nó lan sang những ai đang lạc lối gần ta, dù ta không cố ý. Một người vững vàng trong đêm tối có thể trở thành phương hướng cho rất nhiều người khác, chỉ bằng cách không gục ngã.

Vì vậy, nếu có lúc bạn không nhìn thấy ánh sáng nào phía trước, đừng vội hoảng sợ. Có thể bạn không được sinh ra để đi theo ánh sáng của người khác, mà để tự mình trở thành ánh sáng ấy. Và chỉ cần một ánh sáng được thắp lên từ bên trong, bóng tối dù dày đến đâu cũng không còn là tuyệt đối nữa.